tuanhien-button
27-07-2012, 11:03 AM
http://quynhhuong.vnweblogs.com/gallery/14153/nu%20hon%20mua%20thu.jpg
"Thời gian không quay trở lại, mưa không ngừng rơi và lòng cũng giá băng. Dù thu qua với lá vàng chia ly, dù đông tới lạnh lẽo...."
Bài hát bất chợt làm em nghĩ về một điều khó khăn hơn...
Đó là nỗi khắc khoải trong em khi tự tìm về những kỷ niệm êm đềm với tiếng nói anh và khuôn mặt anh.
Em tự nhủ với lòng mình sẽ để khoảnh khắc ấy nhiệm màu với yêu thương dù chỉ là hư vô... Anh à! Hãy đừng tự trách mình nhé. Trong mỗi một tình bạn hoặc em ví nó là tình yêu, thì không bao giờ hoàn chỉnh cả, khi trái tim anh bắt đầu biết nhận ra điều đó nghĩa là yêu thương đã ở trong trái tim anh rồi. Nếu cho đi mà hối tiếc thì em nghĩ đó chưa phải là anh.
Dấu chân của chúng ta chỉ mới đặt cạnh nhau thôi, mà chưa thể dẫn lối cho nhau được, em vô hình bước cạnh anh nhưng lại nhận ra bước chân em đi lạc.
Trong một buổi chiều đầy nắng, em sẽ tự sửi ấm trái tim mình cho vơi bớt cô liêu. Không giận anh và cũng không giận em. Chỉ giận mình đã quen nhau trong ánh vàng cuối thu, rồi đông trôi qua lạnh giá, nắng cũng phai nhạt, không đủ sửi ấm 2 trái tim đã có lúc tưởng chừng chóng chánh.
Anh biết không? Em đã nghĩ mùa thu thật đẹp. Đếm từng chiếc lá để thấy sự qua đi vội vã của thời gian, một chiếc hay là 1000 chiếc lá. Thì cũng ko đủ để kể hết cho nhau nghe... Thế em mới bảo chỉ có mãi mãi là điều hạnh phúc nhất...
Nhưng... Anh biết không? Nếu mãi mãi thì chính em lại chạm vào thế giới đang bình yên của anh... chạm vào một sự dịu dàng không lối thoát. Tự nhiên em lại chạnh lòng..
Và... Anh biết không? Em sẽ mãi yêu mùa Thu. Dù với những chiếc lá, nó chưa bao giờ bắt đầu rơi trong một khoảng vàng chân thật.
Bình yên anh nhé!
gun
"Thời gian không quay trở lại, mưa không ngừng rơi và lòng cũng giá băng. Dù thu qua với lá vàng chia ly, dù đông tới lạnh lẽo...."
Bài hát bất chợt làm em nghĩ về một điều khó khăn hơn...
Đó là nỗi khắc khoải trong em khi tự tìm về những kỷ niệm êm đềm với tiếng nói anh và khuôn mặt anh.
Em tự nhủ với lòng mình sẽ để khoảnh khắc ấy nhiệm màu với yêu thương dù chỉ là hư vô... Anh à! Hãy đừng tự trách mình nhé. Trong mỗi một tình bạn hoặc em ví nó là tình yêu, thì không bao giờ hoàn chỉnh cả, khi trái tim anh bắt đầu biết nhận ra điều đó nghĩa là yêu thương đã ở trong trái tim anh rồi. Nếu cho đi mà hối tiếc thì em nghĩ đó chưa phải là anh.
Dấu chân của chúng ta chỉ mới đặt cạnh nhau thôi, mà chưa thể dẫn lối cho nhau được, em vô hình bước cạnh anh nhưng lại nhận ra bước chân em đi lạc.
Trong một buổi chiều đầy nắng, em sẽ tự sửi ấm trái tim mình cho vơi bớt cô liêu. Không giận anh và cũng không giận em. Chỉ giận mình đã quen nhau trong ánh vàng cuối thu, rồi đông trôi qua lạnh giá, nắng cũng phai nhạt, không đủ sửi ấm 2 trái tim đã có lúc tưởng chừng chóng chánh.
Anh biết không? Em đã nghĩ mùa thu thật đẹp. Đếm từng chiếc lá để thấy sự qua đi vội vã của thời gian, một chiếc hay là 1000 chiếc lá. Thì cũng ko đủ để kể hết cho nhau nghe... Thế em mới bảo chỉ có mãi mãi là điều hạnh phúc nhất...
Nhưng... Anh biết không? Nếu mãi mãi thì chính em lại chạm vào thế giới đang bình yên của anh... chạm vào một sự dịu dàng không lối thoát. Tự nhiên em lại chạnh lòng..
Và... Anh biết không? Em sẽ mãi yêu mùa Thu. Dù với những chiếc lá, nó chưa bao giờ bắt đầu rơi trong một khoảng vàng chân thật.
Bình yên anh nhé!
gun