PDA

View Full Version : Không chỉ là giấc mơ


timber
28-07-2012, 09:15 AM
Tôi gặp anh vào đầu năm thứ hai đại học. Tôi là con bé không nhan sắc đứng cạnh anh theo nhận xét của nhiều người là có dáng chuẩn.

Tình bạn khơi nguồn cho những câu chuyện vô tư, nụ cười toát lên giữa chúng tôi trong sáng, tinh khôi. Và không biết từ khi nào, nụ cười của anh theo tôi trong giấc mơ, len lỏi trong tâm trí và lúc nào tôi cũng nhớ về anh.

Tôi chỉ anh gấp hạc giấy, với lý do: gấp hạc là một cách xả stress hữu hiệu giữa những tất bật trong cuộc sống. Anh mỉm cười và gấp cùng tôi. Những con hạc đầu tiên của anh méo mó trông thật xấu xí. Anh kiên trì, chăm chú nhìn cách tôi vuốt từng góc giấy rồi chặc lưỡi chắc chắn sẽ làm đẹp hơn những con hạc của tôi. Điều đó trở thành hiển nhiên khi lọ đựng hạc của chúng tôi đầy nhóc.

Tôi dạy anh học tiếng Hoa. Những câu ê a của anh khiến tôi cười ngất bởi cách phát âm lơ lớ ngọng nghịu. Anh bỏ quyển vở trên bàn ra ghế đá ngồi. Anh giận tôi. Tôi phải thề thốt hùng hồn và uốn lưỡi cả trăm lần xin anh bỏ qua, anh mới quay lại học tiếp. Anh biết nói những câu đơn giản, duy chỉ có một câu tôi không dạy anh, nhưng tôi lại chờ câu nói đó từ anh. Sự mong ước thật xa vời.

Một lần chúng tôi đi ăn kem. Vị kem lành lạnh tan dần trong miệng khiến anh xuýt xoa cười. Ăn kem giữa lúc trời mưa ào ạt là sở thích của tôi. Anh bảo tôi có những sở thích kỳ lạ. Tôi cười trừ vì anh vẫn nhìn tôi với ánh mắt bạn thân. Tôi lại nuôi hi vọng, tôi tin mình sẽ giữ một vị trí trong trái tim anh.

Rồi có hôm tôi và anh cùng nghe chương trình phát thanh trong ký túc xá. Bài viết của tôi với những dòng tản mạn mang nỗi buồn vu vơ khiến anh xúc động. Anh bảo sau này tôi sẽ trở thành nhà văn thành công vì những bài viết của tôi rất có hồn. Nhưng anh đâu biết những dòng đó tôi dành riêng cho anh.

Linh cảm cho tôi biết rằng tôi mãi chỉ là cô bạn thân trong lòng anh. Tôi khóc nấc trong đêm lạnh lẽo. Và tôi quyết định bỏ cuộc để tìm cho mình một khoảng lặng. Tặng anh lọ hạc giấy, tôi chuyển chỗ trọ. Tôi đổi số điện thoại để nhắc mình không được gọi cho anh. Tôi tập bỏ những thói quen khi có anh bên cạnh. Tôi trốn nỗi nhớ về anh bằng những cuộc chạy bận rộn.
Cho đến một ngày tôi nhận được dòng tin của anh trên yahoo messenger : Anh nhớ em, về đi cô bé. Tôi lặng người. Chắc anh nhầm - tôi tự nhủ. Nhấp chuột tắt dòng tin ấy, tôi ra khỏi phòng net chật chội, lòng se thắt với nỗi nhớ anh.

Anh đứng đợi tôi trước cửa phòng trọ. Tim tôi như muốn vỡ ra, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc. Anh đưa tay kéo tôi vào lòng với câu nói nhẹ nhàng: Anh yêu em, bé ạ.

Trăng tròn vành vạnh, cao và trong vắt. Không phải tôi đang mơ, anh đang ở đây, cạnh tôi. Gió khẽ trở mình thoảng nhẹ trên tóc, hòa quyện niềm hạnh phúc của chúng tôi, gió mỉm cười.

Nguồn: tuoitre.vn

photodecor
28-07-2012, 09:15 AM
Không chỉ là giấc mơ :-?:-?:-?=bb hâm >:)>:)>:)