tamexim
10-07-2012, 02:52 PM
⋎´✫¸.•°*”˜˜”
..✫¸.•°*”˜˜”*°•.✫
☻/ღ˚ •。* ♥♥ ˚ ˚✰˚ ˛★* 。 ღ˛° 。* °♥ ˚ • ★ *˚ . 。
/▌*˛˚ x░ x░x ░x ░ ˚ . ✰ •y*y*y
/ \ ˚. ★ *˛ ˚♥♥* ✰。˚ ˚ღ。* ˛˚ ♥♥ 。✰˚* ˚ ★ ˚ 。✰ •* ˚ ♥♥
Gió ơi...hãy mang đến một nơi, rất xa..những dòng tâm sự này
dù hai miền bắc nam cách trở, nhưng tôi sẽ mãi ấp ủ một niềm tin...
Nơi ấy có những bước chân. Nơi ấy có những cây ngọc lan hoa nở trắng. Nơi ấy rơi tím đầy màu hoa giấy và nơi ấy có anh.
http://cuocsongviet.com.vn/upload/image/HOA%20-%20CAY/Ngoc%20lan/Bach%20ngoc%20lan/Michelia_alba.jpg
Anh đã đến vào một ngày bình thường, một ngày không mưa cũng không nắng. Ngày đó, có một trái tim còn nguyên sơ, có một đôi mắt chưa biết buồn và ngày đó có một nụ cười tinh khiết nhất của tuổi đôi mươi. Anh xuất hiện thật nhẹ nhàng mang trong lòng nhỏ một cơn gió. Cơn gió ấy nhẹ nhàng những vần thơ, êm đềm những bài hát. Chỉ riêng nhỏ thôi, chỉ riêng annh thôi,chỉ tình cờ nhìn nhau, tình cờ chờ nhau, rồi tình cờ trao vội những bài thơ. Nét chữ nhỏ không biết có còn ở lại trong một trang giấy nguyên vẹn buổi đầu hay mất rồi trong ký ức ức của riêng anh. Nhỏ không bao giờ hỏi anh rằng anh đã từng yêu ai chưa? Nhỏ chưa từng hỏi anh rằng cái vết thương ấy liệu đã đủ nguyên lành để chứa nhỏ hay không? Nhưng nhỏ biết rằng cái vết xước đầu tiên trong anh sẽ là đau lắm. Nhỏ yêu anh không phải vì những lúc anh quan tâm tới nhỏ, không phải lúc anh đứng trước nhỏ như một hình ảnh cao xa mà nhỏ yêu anh vì anh từng có một tình yêu. Có lần nhỏ thấy anh buồn. Nhỏ bỗng ước rằng mình có thể làm cho anh vui. Nhỏ bỗng ước rằng mình có thể thay thế cái hình ảnh ban đầu đó. Nhưng có ai làm được đạo diễn của đời mình khi kịch bản không bao giờ biết trước.
http://chuyentinhyeu.com.vn/sites/default/files/yeu4.jpg
Những bước chân vẫn đi qua những hàng cây ngọc lan mỗi ngày, những cánh hoa giấy bay nhiều hơn trong gió. Những bài thơ hằng trong ký ức mang trong trái tim những nỗi đau xa. Nhỏ xa anh, xa những buổi chiều vui như hò hẹn.
http://chimviet.free.fr/40/svdgn071_ngoclan2/svdgn071_ngoclan2a.jpg
Có lẽ những bước chân ấy không đủ xa để đi vào trái tim một con người. Có lẽ, màu trắng rạng ngời của những cánh hoa ngọc lan không nhiều bằng màu tím buồn của màu hoa giấy. Và có lẽ, đó vẫn mãi là một vùng ký ức xa của một nơi đầy màu hoa và nắng.
Nơi ấy trở về với hiện thực với nắng, gió, bụi và những bước chân đời thương rất vội vàng, ngơ ngác.
wIE5t5lkeYs
Chờ em nhé anh, rồi ta sẽ cùng sánh đôi
http://socola.vn/photos/Image/2010/Tinhyeu/Thang8/31/3117-01.jpg
...Dẫu cho muôn ngàn sau em sẽ vẫn mãi đợi vì em biết rằng con đường hạnh phúc là anh !!!!!!!!!!!!
google.
..✫¸.•°*”˜˜”*°•.✫
☻/ღ˚ •。* ♥♥ ˚ ˚✰˚ ˛★* 。 ღ˛° 。* °♥ ˚ • ★ *˚ . 。
/▌*˛˚ x░ x░x ░x ░ ˚ . ✰ •y*y*y
/ \ ˚. ★ *˛ ˚♥♥* ✰。˚ ˚ღ。* ˛˚ ♥♥ 。✰˚* ˚ ★ ˚ 。✰ •* ˚ ♥♥
Gió ơi...hãy mang đến một nơi, rất xa..những dòng tâm sự này
dù hai miền bắc nam cách trở, nhưng tôi sẽ mãi ấp ủ một niềm tin...
Nơi ấy có những bước chân. Nơi ấy có những cây ngọc lan hoa nở trắng. Nơi ấy rơi tím đầy màu hoa giấy và nơi ấy có anh.
http://cuocsongviet.com.vn/upload/image/HOA%20-%20CAY/Ngoc%20lan/Bach%20ngoc%20lan/Michelia_alba.jpg
Anh đã đến vào một ngày bình thường, một ngày không mưa cũng không nắng. Ngày đó, có một trái tim còn nguyên sơ, có một đôi mắt chưa biết buồn và ngày đó có một nụ cười tinh khiết nhất của tuổi đôi mươi. Anh xuất hiện thật nhẹ nhàng mang trong lòng nhỏ một cơn gió. Cơn gió ấy nhẹ nhàng những vần thơ, êm đềm những bài hát. Chỉ riêng nhỏ thôi, chỉ riêng annh thôi,chỉ tình cờ nhìn nhau, tình cờ chờ nhau, rồi tình cờ trao vội những bài thơ. Nét chữ nhỏ không biết có còn ở lại trong một trang giấy nguyên vẹn buổi đầu hay mất rồi trong ký ức ức của riêng anh. Nhỏ không bao giờ hỏi anh rằng anh đã từng yêu ai chưa? Nhỏ chưa từng hỏi anh rằng cái vết thương ấy liệu đã đủ nguyên lành để chứa nhỏ hay không? Nhưng nhỏ biết rằng cái vết xước đầu tiên trong anh sẽ là đau lắm. Nhỏ yêu anh không phải vì những lúc anh quan tâm tới nhỏ, không phải lúc anh đứng trước nhỏ như một hình ảnh cao xa mà nhỏ yêu anh vì anh từng có một tình yêu. Có lần nhỏ thấy anh buồn. Nhỏ bỗng ước rằng mình có thể làm cho anh vui. Nhỏ bỗng ước rằng mình có thể thay thế cái hình ảnh ban đầu đó. Nhưng có ai làm được đạo diễn của đời mình khi kịch bản không bao giờ biết trước.
http://chuyentinhyeu.com.vn/sites/default/files/yeu4.jpg
Những bước chân vẫn đi qua những hàng cây ngọc lan mỗi ngày, những cánh hoa giấy bay nhiều hơn trong gió. Những bài thơ hằng trong ký ức mang trong trái tim những nỗi đau xa. Nhỏ xa anh, xa những buổi chiều vui như hò hẹn.
http://chimviet.free.fr/40/svdgn071_ngoclan2/svdgn071_ngoclan2a.jpg
Có lẽ những bước chân ấy không đủ xa để đi vào trái tim một con người. Có lẽ, màu trắng rạng ngời của những cánh hoa ngọc lan không nhiều bằng màu tím buồn của màu hoa giấy. Và có lẽ, đó vẫn mãi là một vùng ký ức xa của một nơi đầy màu hoa và nắng.
Nơi ấy trở về với hiện thực với nắng, gió, bụi và những bước chân đời thương rất vội vàng, ngơ ngác.
wIE5t5lkeYs
Chờ em nhé anh, rồi ta sẽ cùng sánh đôi
http://socola.vn/photos/Image/2010/Tinhyeu/Thang8/31/3117-01.jpg
...Dẫu cho muôn ngàn sau em sẽ vẫn mãi đợi vì em biết rằng con đường hạnh phúc là anh !!!!!!!!!!!!
google.