![]() |
Tổng hợp 100 bài thơ hay nhất thế kỷ của VN (P2)
Tổng hợp 100 bài thơ hay nhất VN thế kỷ (P2)
21. Đò lèn - Nguyễn Duy. Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá níu váy bà đi chợ Bình Lâm bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế bà mò cua xúc tép ở đồng Quan bà đi gánh chè xanh Ba Trại Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực giữa bà tôi và tiên phật, thánh thần cái năm đói củ dong riềng luộc sượng cứ nghe thơm mùi huệ trắng hương trầm Bom Mỹ dội, nhà bà tôi bay mất đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi khi tôi biết thương bà thì đã muộn bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi! 9-1983 |
Chiều - Hồ Dzếnh.
Trên đường về nhớ đầy Chiều chậm đưa chân ngày Tiếng buồn vang trong mây Chim rừng quên cất cánh Gió say tình ngây ngây Có phải sầu vạn cổ Chết trong hồn chiều nay? Tôi là người lữ khách Mây chiều khó làm khuây Ngỡ lòng mình là rừng Ngỡ hồn mình là mây Nhớ nhà châm điếu thuốc Khói huyền bay lên cây |
Thăm mả cũ bên đường - Tản Đà.
Chơi lâu nhớ quê về thăm nhà Đường xa người vắng bóng chiều tà Một rẫy lau cao làn gió chạy Mấy cây thưa lá sắc vàng pha Ngoài xe chơ một đống đất đỏ Hang hốc đùn lên đám cỏ gà Người nằm dưới mả ai ai đó? Biết có quê đây hay vùng xa Hay là thủa trước kẻ cung đao? Hám đạn, liều tên, quyết mũi dao Cửa nhà xa cách, vợ con khuất Da ngựa gói bỏ lâu ngày cao Hay là thủa trước kẻ văn chương? Chen hội công danh nhỡ lạc đường Tài cao, phận thấp, chí khí uất Giang hồ mê chơi quên quê hương Hay là thủa trước khách hồng nhan? Sắc sảo khôn ngoan giời đất ghen Phong trần xui gặp bước lưu lạc Đầu xanh theo một chuyến xuân tàn Hay là thủa trước khách phong lưu? Vợ, con, đàn hạc đề huề theo Quan san xa lạ đường lối khó Ma thiêng, nước độc, phong sương nhiều Hay là thủa trước bậc tài danh? Đôi đôi, lứa lứa, cũng linh tinh Giận duyên, tủi phận, hờn ân ái Đất khách nhờ chôn một khối tình! Suối vàng sâu thẳm biết là ai Mả cũ không ai kẻ đoái hoài! Trải bao ngày tháng trơ trơ đó Mưa dầu, nắng giãi, giăng mờ soi Ấy thực quê hương con người ta Dặn bảo trên đường những khách qua: Có tiếng khóc oe thời có thế Trăm năm ai lại biết ai mà! |
24. Cha tôi
.::Lê Đạt::. Đất quê cha tôi đất quê Đề Thám Rừng rậm sông sâu Con gái cũng theo đòi nghề võ Ngày nhỏ cha tôi dẫn đầu lũ trẻ đi chăn trâu Phất ngọn cờ lau Vào rừng Na Lương đánh trận Mơ làm Đề Thám Lớn lên, cha tôi đi dạy học Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước Khóc Phan Chu Trinh Như khóc người nhà mình Ôm mộng bôn ba hải ngoại Lênh đênh khói một con tàu Sớm tối ngâm nga mấy vần cảm khái Đánh nhau với Tây Bỏ việc lang thang vào Nam ra Bắc Cắt tóc đi tu nhưng quá nặng nghiệp đời Gần hai mươi năm trời Tôi vẫn nhớ lời cha tôi cháy bỏng Dạy tôi làm thơ, ước mơ, hi vọng Những câu Kiều say sưa đưa cuộc đời bay bổng Tiếng võng trưa hè mênh mông Phong trần mài một lưỡi gươm Những phường giá áo túi cơm sá gì. Nhưng công việc làm ăn mỗi ngày mỗi khó Cuộc đời chợ đen chợ đỏ Thù hằn con người "Muốn sống thanh cao đi lên trời mà ở Mày đã quyết kiêu căng Níu lấy cái lương tâm gàn dở Dám không tồi như chúng tao Suốt đời mày sẽ khổ". Quan lại trù cha tôi cứng đầu cứng cổ Người "An Nam" dám đánh "ông Tây" Mẹ ỉ eo dằn vặt suốt ngày Chửi mèo, mắng chó "Cũng là chồng là con Chồng người ta khôn ngoan Được lòng ông tuần ông phủ Mang tiền về nuôi vợ". Bát đĩa xô nhau vỡ Cha tôi nằm thở dài Cha nhịn đi cho đỡ Anh em tôi, bỏ cơm Hai đứa dắt nhau ra đường tha thẩn Trời mùa đông trăng sáng Sao nở như hoa Không biết Ngưu Lang trên kia Có bao giờ cãi Chức Nữ. Rồi cha tôi lui tới nhà quan tuần, quan phủ Lúc về, gặp tôi đỏ mặt quay đi Một hôm, tôi thấy chữ R.O treo ngoài cửa Cha tôi không dạy tôi làm thơ nữa Người còn bận đếm tiền ghi sổ Thỉnh thoảng nhớ những ngày oanh liệt cũ Một mình uống rượu say Ngâm mấy câu Kiều, ôm mặt khóc Tỉnh dậy lại loay hoay ghi sổ đếm tiền Hai vai nhô lên Đầu lún xuống Như không mang nổi cuộc đời Bóng in tường vôi im lặng Ngọn đèn leo leo ánh sáng Bóng với người như nhau Mùi ẩm mốc, tiếng mọt kêu cọt kẹt Ở chân bàn hay ở cha tôi? Cuộc sống hàng ngày nhỏ nhen tàn bạo. Rác rưởi gia đình miếng cơm manh áo Tàn phá con người. Những mơ ước thời xưa như con chim gẫy cánh Rũ đầu chết ngạt trong bùn Năm tháng mài mòn bao nhiêu khát vọng. Cha đã dạy con một bài học lớn Đau thương kiên quyết làm người. Không nên lùi bước cuộc đời phải thắng. 7 - 1956 |
Mẹ và quả - Nguyễn Khoa Điềm.
Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả lặn rồi lại mọc Như mặt trời khi như mặt trăng Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên Còn những bí và bầu thì lớn xuống Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi Và chúng tôi, một thứ quả trên đời Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi Mình vẫn còn một thứ quả non xanh. |
Núi mường Hung dòng sông Mã - Cầm Giang.
Anh là núi Mường Hung Em là dòng sông Mã Sông nhiều rêu, nhiều cá Núi nhiều thú, nhiều măng Chiều bóng anh che sông Sớm mắt em long lanh Sáo cành cây ạnh thổi vang lanh lảnh Gió lùa qua miệng anh lại mỉm cười Rộn ràng em thuyền độc mộc ngược xuôi Như trăm nỗi băn khoăn khi đến tuổi Nếu trời làm em sóng nổi Anh ngả mình ngăn lại lúc phong ba Em là búp bông trắng Anh là ngọn lúa vàng Thi nhau lớn đẹp nương Toả mùi thơm cùng nghe chim hót Em cứ về nhà trước Đợi anh ở bên sông Anh làm no lòng mương Em làm vui ấm bản Nếu con gấu giẫm gãy cành bông trắng Lá lúa anh sẽ cứa đứt chân Nếu lúa này chuột, khỉ dám đến ăn Sợi bông em sẽ bay mù mắt nó Anh là rừng thẳm Em là suối sâu Cây rừng anh làm cầu Bắc ngang lên dòng suối Hoa sim nở đỏ chói Soi bóng xuống lòng em Nếu hùm về, suối em thành thác Nếu sói về, rừng anh sẽ thành chông Quyết chẳng chịu đau lòng Đời chúng ta rừng núi Suối em phá tan bóng tối Rừng anh chặn lại bão dông Để anh lớn mãi thành núi Mường Hung Em ngoan chảy thành dòng sông Mã. (2-1953) |
Mắt buồn - Bùi Giáng.
Dặm khuya ngắt tạnh mù khơi (Nguyễn Du) Bóng mây trời cũ hao mòn Chiêm bao náo động riêng còn hai tay Tấm thân với mảnh hình hài Tấm thân thể với canh dài bão giông Cá khe nước cõng lên đồng Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng Tạ từ tháng chạp quay nghiêng Âm trang sử lịch thu triền miên trôi Bỏ trăng gió lại cho đời Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa Bỏ người yêu bỏ bóng ma Bỏ hính hài của tiên nga trên trời Bây giờ riêng đối diện tôi Còn hai con mắt khóc người một con Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã dùng ý thơ này để viết bài "Con mắt còn lại" |
Hai sắc hoa tigôn - T.T.KH.
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh lòng. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi, Thở dài trong lúc thấy tôi vui. Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ, Anh sợ tình ta cũng thế thôi. Thuở đó nào tôi có hiểu gì, Cánh hoa tan tác của sinh ly, Cho nên cười đáp: mầu hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biến suy. Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trời đau khổ chết yêu đương. Người xa xăm quá, tôi buồn lắm Trong một ngày vui, pháo nhuộm đường. Từ đấy thu rồi thu lại thu, Lòng tôi còn giá đến bao giờ. Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ "Người ấy" cho nên vẫn hững hờ. Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, Ái ân lạt lẽo của chồng tôi, Mà từng thu chết, từng thu chết, Vẫn giấu trong tâm bóng một người. Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Nhung hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm phai Tôi nhớ lời người đã bảo tôi, Một mùa thu cũ rất xa xôi. Đến nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi! Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ, Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu... Gió về lạnh lẽo chân mây vắng, Người ấy ngang sông đứng ngóng đò. Nếu biết rằng tôi đã có chồng, Trời ơi, người ấy có buồn không? Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ, Tựa trái tim phai, tựa máu hồng. |
Đọc thơ ức Trai - Sóng Hồng.
Đêm đông sương lạnh Quanh nhà tiếng trùng ra rả Dưới đèn lần đọc thơ Ức Trai Canh khuya nói chuyện với người xưa Và thức tỉnh một thời qua. Hơn năm trăng năm trước, Nhân dân ta vùng lên đuổi quân xâm lược. Ai chí khí hiên ngang, Hơn đời mưu lược, Cứu dân cứu nước, nhớ lời cha, Một lòng ưu ái vì dân tộc, Lo trước vui sau giữ nếp nhà. Mười năm quyết chiến, Ngang dọc xông pha. Lấy nhân nghĩa chống bạo tàn, Dựa sức dân dẹp tan kình ngạc. Vung gươm khiếp vía quân Minh, Múa bút mềm gan tướng giặc. Sau khi sóng kình im bặt, Chí đang hăng dựng nước buổi thanh bình, Vì đâu phải lui về núi cũ, Bạn với cúc tùng cho ngày tháng trôi qua! Tưởng thoát chốn phồn hoa Mặc ai bon chen danh lợi Đau đớn nhìn việc đời biến đổi Như mây trôi nước chảy xuôi dòng Lúc thuyền ai hờ hững ở trên sông! Nhưng duyên nợ nước mây chưa trọn, Chí lo việc lớn vẫn hăng say. Bi kịch Lệ Chi Viên để lụy bậc thiên tài, Hận anh hùng, nước biển Đông cũng không rửa sạch! Nay đọc thơ Người, Lòng ta đau xót. Thấm từng câu: Yêu nước thương dân, Tâm hồn cao khiết. Sự nghiệp muôn năm vẫn sáng ngời. Ù ù gió thổi bên ngoài, Trăng bạc rung rinh cành sấu. Trông ra tưởng thấy Ức Trai. Trên đỉnh Côn Sơn đang mỉm cười Nhìn con cháu thời Hồ Chí Minh anh dũng Đã lấy máu viết nên Bình Tây đại cáo. |
Bài thơ tình ở Hàng Châu - Tế Hanh.
Anh xa nước nên yêu thêm nước Anh xa em càng nhớ thêm em Trăng Tây Hồ vời vợi thâu đêm Trời Hàng Châu bốn bề êm ái Mùa thu đã đi qua còn gửi lại Một ít vàng trong nắng trong cây Một ít buồn trong gió trong mây Một ít vui trên môi người thiếu nữ... Anh đã đến những nơi lịch sử Đường Tô Đông Pha làm phú Đường Bạch Cư Dị đề thơ Hồn người xưa vương vấn tự bao giờ Còn thao thức trên cành đào ngọn liễu Phong cảnh đẹp nhưng lòng anh thấy thiếu Bức tranh kia anh muốn điểm thêm màu Có hai ta cùng tựa bên cầu Cho mặt nước Tây Hồ trong sáng nữa. Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa Hoa cúc vàng như nỗi nhớ day dưa Làn nước qua, ánh mắt ai đưa Cơn gió đến bàn tay em vẫy Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy Có núi sông và có trăng sao Có giận hờn và có chiêm bao Cay đắng ngọt bùi cuộc đời kháng chiến Nói sao hết em ơi bao kỷ niệm... Những ngày buồn nghĩ đến thấy vui vui Những ngày vui sao lại thấy ngùi ngùi Anh không muốn hỏi nhiều quá khứ Ngày đẹp nhất là ngày rồi gặp gỡ Rời Tây Hồ trắng xuống Bắc Cao Phong Chỉ mình anh với im lặng trong phòng Anh ngước nhìn bức thêu trên vách: Hai bóng người đi một hàng tùng bách Bàn tay nào đã dệt nỗi lòng anh? Tiếng mùa xuân đem sóng vỗ bên mình Vơ vẩn tình chăn chập chờn mộng gối Anh mơ thấy Hàng Châu thành Hà Nội Nước Tây Hồ bỗng hóa nước Hồ Tây. Hai chúng mình cùng bước dưới hàng cây. (1956) |
| Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 01:33 PM |
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.