![]() |
Tổng hợp thơ tặng thầy ngày nhà giáo Việt Nam (20/11)
Thầy ơi...
Lớp trưởng về thông báo: Giờ văn Thầy vắng Không hiểu từ lúc nào rào rào bàn tay vỗ... Lặng nghe Lặng nghe Mấy ngày liền như thế Bốn mươi tám bạn đủ cả Mà sao lớp rộng thênh thang ? Nhìn nhau bàng hoàng Thầy ốm rồi bỏ trống những giờ văn ! Thầy ơi, mau khỏi thầy ơi Dẫn chúng em đến cuộc đời bằng thơ Tim thầy rộng lớn không bờ... Trần Anh Thuận (Ninh Bình) Thầy và học trò Thầy gọi tụi nữ là con Xinh xinh là đôi bím tóc Thầy gọi con trai là nhóc Suốt ngày tinh nghịch ham chơi Con gái khúc khích cười hoài Đặt con là ẩn số nhé Phương trình bây giờ rất lạ Nghiệm nào cũng đẹp xinh thôi Thầy gọi tóc ngắn loai choai Là định lí dài khó nhớ Định lí phương trình cách trở Thầy là một dấu tương đương Lời thầy ấm những yêu thương Nghe như nỗi niềm cổ tích Học trò bên thầy tinh nghịch Gọi thầy là bố kính yêu. Nguyễn Hữu Hôn (Phú Yên) |
Thơ tặng Thầy Cô 20-11
Em vẫn thường nhắc đến mùa thu Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ Bài tập đọc năm nao em còn nhớ Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó! Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài Chỉ mỗi chữ O em đọc sai Dường như cô già đi mấy tuổi Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi! Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia Là một lớp người lớn lên và biết sống Mặt đất như trời xanh mơ mộng Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư. Khởi đầu cho một chuyến đi xa Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ... "MỘT VỚI MỘT..." "Một với một là hai ..." Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ Để giờ đây thời gian như cơn gió Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng Con đi học về còn chút nắng trên vai Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai Em đếm "một, hai" cất vào ký ức Không tìm thấy cô qua từng dòng mực Nhắm mắt đếm thầm cô về lại ... trên tay ... |
Gửi Cô...
Nếu ngày mai e sẽ chẳng làm thơ Và sẽ viết những câu văn rất vội Dù e biết lúc ấy mình có lỗi Vs những gì đã có của hôm nay Những ngày cuối cùng của tuổi thơ ngây Lũ học trò vẫn hồn nhiên tinh nghịck ĐẦy niềm tin và ước mơ thể hiện Luôn nhớ tới lời cô: "tin ở tương lai" Như cây non khao khát ánh mặt trời Mà dễ gãy trước những cơn gió sớm Chúng em mãi ngây ngô,biết bao giừo đủ Cô trăn trở từng đứa mai sau... Nhưng từ ngày hôm nay khi cuộc sống mới bắt đầu Với chân trời hồng ước mơ vẫy gọi Chúng e là diều xanh luôn khát khao trời rộng cô neo đậu cánh diều vào dây chắc tin yêu Mãi mãi trong tim e ấp ủ bao điều... Có thể ngày mai e sẽ chẳg làm thơ Và sẽ viết những câu văn rất vội Nhưg e sẽ ko bao h,ko bao h quên nổi Những thág ngày tươi đẹp của hôm nay... |
LỜI CỦA THẦY Rồi các em một ngày sẽ lớn Sẽ bay xa đến tận cùng trời Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao Thủa học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình cũng có lúc chia xa Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ Một lời khuyên biết thế nào cho đủ Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ |
Khi thầy về nghỉ hưu Cây phượng già treo mùa hạ trên cao Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: "Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào Con nao nức bước vào trường trung học Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao Vai áo bạc như màu trang vở cũ Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! |
Trời Sao... Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô... Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi. Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay. Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ. |
thơ hay và cảm động lắm! like!
|
| Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 04:16 PM |
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.