Tuy nhiên, sau 7 năm kể từ ngày khởi công, tính tới thời điểm hiện tại, tòa nhà mới chỉ xây được 31 tầng trên tổng số 39 tầng. Nguyên nhân hiện được cho là do thiếu vốn.
Mảnh đất biết níu chân người!
Sài Gòn là mảnh đất còn ở lứa tuổi thanh tân. Mua nhà ở Sài Gòn cũng dễ, mà sống ở Sài Gòn cũng dễ. Cần ồn ào phố thị, sẽ có ồn ào phố thị. Cần yên tịnh nhẹ nhàng, sẽ có yên tịnh nhẹ nhàng. Mê Sài Gòn là vì vậy.
Tôi có chị bạn, một người viết văn đã có vài giải thưởng. Chị là người
căn hộ florita garden miền Trung, rồi vào Sài Gòn học hành và làm việc. Chị lấy chồng được vài năm, rồi ly hôn. Khi ấy chưa có con cái. Cuộc sống độc thân khá thú vị, cho dù cũng cảm thấy hơi cô đơn chút xíu.
Rất nhiều lần đọc trên trang cá nhân, thấy chị đi lên rừng, xuống biển, đi phượt, đi thưởng thức các món ăn cùng bạn bè, nghĩ rằng chị đã được tận hưởng cuộc sống hơn người, chắc giờ cũng đã ngại gắn bó với một ai đó.
Thế nhưng đùng một cái, chị gửi thiệp cưới, và theo chồng ra Bắc. Căn nhà của chị ở Sài Gòn vẫn được giữ nguyên không cho thuê. Khoảng vài tháng, nữ chủ nhân quay về Sài Gòn một lần, vì nhớ.
Cách nay vài tuần, chị điện thoại cho tôi, nói rằng sẽ chuyển
căn hộ melody riverside lại vào Sài Gòn. Cho dù Hà Nội có rất nhiều điểm rất đáng yêu. Cách ông tài xế xe ôm ăn mặc áo vest rất đẹp của Hà Nội, tự nhiên lại khiến chị nhớ tấm lưng áo đẫm mồ hôi của ông tài xế xe ôm trong Sài Gòn.
Những căn nhà khang trang ở Hà Nội, nhưng lại khiến chị nhớ căn nhà lợp mái tôn của bà dì gần nhà, mùa nắng thì nóng không ngủ nổi, mùa mưa thì rào rào mái tôn cũng không ngủ nổi.
Ở Hà Nội cũng đủ lâu, đã 5 năm rồi, mà cuối cùng thì chị đã thuyết phục ông xã Nam tiến. Cuộc quay trở về ấy, đã thấm rất nhiều những trải nghiệm của người đàn bà vào chặng cuối cuộc đời mới tìm được hạnh phúc.
Nhà ở trong Sài Gòn, mua thì rẻ, thuê thì mắc - hơi ngược lại với Hà Nội. Ấy vậy mà nhiều người ở Sài Gòn lại thích đi thuê nhà. Để được cảm giác từ năm ấy đến năm ấy, đã ở quận này. Rồi từ năm ấy đến năm ấy, đã ở quận khác. Còn nếu đã mua nhà, thì sao dễ bán nhà đi một cách nhanh chóng như thế. Sự chọn lựa nào, mà không phải đánh đổi.
Bữa rồi, nhân lúc chờ tới giờ đi họp, tôi ngồi cà phê vỉa hè với vài người bạn. Thấy cô bán cà phê và cả người phụ bán ăn mặc rất xuề xòa, nhưng ai cũng sửa soạn đánh móng tay, móng chân chu đáo. Nghĩ cũng vui. Đâu cần showbiz hay diễn viên gì, làm đẹp là sự bình đẳng mà. Đó là cách mà Sài Gòn thể hiện. Thành phố đúng là luôn trẻ