[xuyên không, NP] Tuyệt sắc quân sư
http://quynhduongcac.files.wordpress...pg?w=593&h=593
http://quynhduongcac.files.wordpress...8/va.gif?w=593
Nàng: Ngọc Phù Dung, là một thiên tài,bao trọn các lĩnh vực, mang trong mình nửa dòng máu của thần, trong một lần chơi cờ với thời không thần, giành phần thắng, buộc ông ta đưa mình đi du ngoạn một chuyến xuyên không.
Tại đây bằng tài trí của mình, nàng trở thành thiên hạ đệ nhất quân sư Ngọc Băng Tâm công tử, khiến nhiều cô gái điêu đứng ( chú thích: lúc này nàng đang giả nam), nhưng cũng khiến cho nhiều nam nhân phải lòng.
Từ đó nàng quyết định lập cho mình một hậu cung ở đây: các mỹ nam của nàng đều thuộc hàng cực phẩm, từ hoàng đế, vương gia,tướng quân, minh chủ võ lâm, đến ma đầu ma giáo,thiên hạ đệ nhất tài tử, đệ nhất phú thương, cho đến thần y….và còn rất nhiều rất nhiều người nữa.
Hắn Lạc Minh – hoàng đế Chu quốc:“vì nàng, giang sơn ta cũng không cần”.
Hắn Lạc Thiên – vương gia Chu quốc:“vì nàng, cho dù cùng huynh đệ đối nghịch ta cũng không quan tâm”
Hắn Sở Quan Thanh – minh chủ võ lâm:“chỉ cần nàng vui, chuyện gì ta cũng có thể làm”
Hắn Quân Hàn – giáo chủ ma giáo : “chỉ cần nàng thích, ta có thể vì nàng đối chọi khắp thiên hạ”.
Hắn Triệu Bân – thiên hạ đệ nhất tài tử:“chỉ cần nàng muốn, ta nguyện cùng nàng chu du khắp thiên hạ”
Hắn Khương Tuấn – thiên hạ đệ nhất phú thương:“chỉ cần nàng nói một tiếng, chuyện gì ta cũng sẽ làm”
Hắn Tư Đồ Cơ – thiên hạ đệ nhất thần y:“vì nàng, ta có thể làm bất cứ chuyện gì, kể cả từ bỏ tất cả, cũng cam lòng”
Hắn Thượng Quan Châu -tướng quân lạc quốc:“vì nàng ta có thể từ bỏ cả tổ quốc, chỉ cần có thể ở cạnh nàng”
Hắn và còn hắn…..
Chống chỉ định: ai thích nữ chính nhu nhược, cửa ở bên kia, ai thích tình yêu một nam một nữ xin mời black ngay, ai có đầu óc quá trong sáng, xin mời chạy ngay đi, truyện này có ngược ái, ngược thân nhưng toàn là nữ chính là tác giả, nam chính là nạn nhân, ai thích thể loại này, thì xin mời vào đây nào………..
 
Chương 1:
- Lão đầu ngươi thua rồi- nữ tử nói với lão già
- Ta không phục chơi lại đi
- Không được thua là thua,lão thua thì phải thực hiện một chuyện cho ta , chúng ta thỏa thuận trước rồi
- Vậy ngươi muốn ta làm gì
- Ta muốn đi một chuyến xuyên thời không, mấy năm nay đó là trào lưu, ta muốn thử một lần
- Chỉ như vậy thôi
- Đúng chỉ vậy thôi
- Được đơn giản, cầm lấy
- Cái gì vậy
- Thanh hồng kiếm cho ngươi phòng thân, và ngọc bội này thì khi nào ngươi gặp rắc rối cứ việc cầm nó gọi ta, ta sẽ có mặt giúp ngươi
- Lão đầu ngươi rất có nghĩa khí nha,
- Không nói nữa bây giờ đi thôi
- Khoan đã ta phải thay nam trang, ta không muốn lấy thân phận nữ xuất hiện
- Tại sao, ngươi rất đẹp mà
- Chính vì vậy càng phải thay nam trang, nếu không sẽ rất phiền phức
- Tùy ngươi nhanh đi
Một lúc sau, một nam tử khôi ngô xuất hiện
- lão đầu đi được rồi
Lão già phất tay , nam tử trước mặt lập tức biến mất
Trong một khu rừng
Rầm
- ui da , lão đầu này tại sao lại hại ta té đau thế này, ít ra phải cho ta đáp an toàn một chút chứ.
- Quân Hàn đại ma đầu ngươi không thoát được đâu mau đứng lại đi –một đám người đuổi theo một nam tử đang bị thương.
- Dựa vào các người mà muốn giết ta sao
- Ngươi bị thương nặng như vậy, hôm nay không thoát được đâu, mau chịu chết đi.
- Tất cà các ngươi cùng xông lên cho ta, mau giết hắn
cả đám người đánh một người không công bằng nha, nghĩ là làm
Xoẹt, một bọn lăn đùng ra đất, một thanh y nam tử đứng trước mặt Quân Hàn
- ngươi tại sao lại giúp ta
- không thích thái độ ỷ đông hiếp yếu của chúng thôi
- ngươi tên gì
- ngươi hỏi làm chi
- ta là người công bằng, ngươi cứu ta, ta sẽ đáp ứng ngươi một việc
- Ngọc Phù…à Ngọc Băng Tâm.
- Ngọc Băng Tâm, được, ngươi có yêu cầu gì
- Ta chưa nghĩ ra, mà ta không biết ngươi là ai, làm sao biết yêu cầu của ta ngươi có đáp ứng được không
- Ngươi không phải người trong giang hồ
- Không
- Ta là giáo chủ thiên ma giáo, mọi người đều gọi ta là đại ma đầu
- Thiên ma giáo, tên nghe rất được
- Mau nói yêu cầu của ngươi, ta hết kiên nhẫn rồi
- Ta chưa nghĩ ra
- Vậy khi nào ngươi nghĩ ra đem theo thứ này đến thiên ma giáo gặp ta –nói xong vứt lại một ngọc bài rồi vọt đi
- Một người kỳ lạ, nhưng mà lại rất tuấn tú, ngươi là người đầu tiên ta chấm – ngọc phù dung nghĩ thầm
- Hắn có thật là nam nhân không vậy, tại sao trên đời lại có nam nhân đẹp hơn nữ nhân như vậy – quân hàn trong lòng tự hỏi
Chương 2 Trấn thành, trong một tửu lâu, đang diễn ra một cuôc thi thơ văn
- Triệu công tử ngài thật cao minh, câu đối của ngài rất hay – một đám người đang bu quanh một nam tử tấm tắc khen
- các vị quá khen rồi –nam tử chấp tay đa tạ
- không quá đâu Triệu công tử đây là thật lòng đó – một nữ tử dựa sát vào người y
- cô nương xin tự trọng
- Triệu công tử, tại hạ có một vế đối không biết công tử có thể thay tại hạ đối vế sau được hay không – một bạch y nam tử bước vào,gương mặt so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, cái gì mà “khuynh quốc khuynh thành” “mỹ lệ thoát tục” so với y thì còn thua xa, chỉ có thể dùng một từ mỹ để diễn tả y, làm cho mọi người đều thất thần
- Công tử xin mời nói – Triệu Bân sau vài giây thất thần thì lên tiếng
- Khúc lễ tam thiên long mạc nhạn
- Tại hạ xin được đối lại là:
- Quốc phong thập ngũ thủ quan thư.
- Hay hay – cả tửu lâu khen nức nở
- Tại hạ xin tiếp một câu nữa – bạch y nam tử vẫn chưa chịu thua
- Tuyết ánh thu đài lan diệp mộng
- Tại hạ xin đối
- Mai huy tú các mạo trâm hoa.
- Công tử quả là không hổ danh thiên hạ đệ nhất tài tử -bạch y nam tử cười khen, nụ cười y như gió xuân chảy thẳng vào lòng người
- Huynh đài quá khen, không biết huynh đài có thể giúp tại hạ đối một vế không –Triệu Bân nói
- Xin mời công tử
- Vận lưu tương vĩnh tam thiên hiệp
- Tại hạ xin đối lại
- Mộng nhiễu vu sơn thập nhị phong.
- Huynh đài quả nhiên văn phú hơn người
- Làm sao so với Triệu công tử được
- Xin hỏi huynh đài cao danh quý tánh
- Ngọc Băng Tâm
- Thì ra là Ngọc công tử, hiếm khi gặp được người tri âm, nếu huynh không chê xin mời huynh đến hàng xá, để chúng ta cùng đối ẩm thơ ca.
- Tại hạ còn có việc hẹn khi khác đi
- Nếu vậy thì khi khác vậy
- Không biết Triệu công tử có thể đối giúp tại hạ một câu nữa hay không
- Xin huynh cứ nói
- Hoa triêu nhật noãn thanh loan vũ.
- Cái này….- triệu bân ấp úng
- Nếu bây giờ công tử đối không ra thì tại hạ cho công tử 3 ngày suy nghĩ, ba ngày sau tại hạ sẽ ở đây chờ công công
- Được, ba ngày sau gặp lại
- Một lời đã định – nói xong ngọc phù dung xoay người rời đi tên này cũng được đấy nhỉ
Một câu “Hoa triêu nhật noãn thanh loan vũ” khiến cho thiên hạ đệ nhất tài tử Triệu Bân phải ấp úng, khiến cho rất nhiều thi sĩ danh nhân mấ tăn mất ngủ, cái tên Ngọc Băng Tâm chẳng bao lâu đã nổi danh thiên hạ.
:cu-te:
Chương 3
Ba ngày sau, tại tửu lâu
- không biết Triệu công tử đã có vế đối sau chưa – ngọc phù dung hỏi triệu bân.
- Triệu Bân được mệnh danh thiên hạ đệ nhất tài tử, nhưng mà lần này thật xấu hổ, người xưa nói không sai núi cao còn có núi cao hơn, xem ra lần này tại hạ đã gặp được cao nhân rồi
- Triệu công tử quá lời rồi, ta chẳng phải cao nhân gì cả, chẳng qua có chút tài văn chương thôi
- Ngọc công tử quá lời rồi, câu đối của công tử không chỉ khiến cho tại hạ mà còn có rất nhiều thi sĩ ngày đêm suy nghĩ mãi không ra, nếu như vậy mà cũng xem là tài mọn thì xem ra khắp thiên hạ này không có nhân tài rồi.
- Tại hạ chẳng qua nói đại một câu thôi, không ngờ có thể khiến cho thiên hạ đệ nhất tài tử khen như vậy thật là vinh hạnh.
- Nói đại, Ngọc công tử nói như vậy thì xem ra đang hạ thấp văn chương của mọi người trong thiên hạ rồi –một tên thư sinh tức giận đứng ra nói.
- Tại hạ hoàn toàn không có ý này, mong các vị đừng hiểu lầm
- Thế không biết ngọc công tử có thể nói cho tại hạ vế đối sau của câu đối mà công tử đã đưa ra hay không –tên thư sinh khác công kích
- Đúng vậy không biết Ngọc công tử có thể cho ta biết được hay không –Triệu Bân cười nói
- Nếu các vị đã nói như vậy thì tại hạ xin mạo muội đọc, vế sau của tại hạ là
- Liễu nhứ phong hòa tử yến phi.
- “Hoa triêu nhật noãn thanh loan vũ.” đối với” Liễu nhứ phong hòa tử yến phi.” rất hay, Ngọc công tử quả nhiên là văn tài xuất chúng.
- Triệu công tử quá khen rồi, nếu không còn chuyện gì tại hạ xin phép cáo từ.
- Ngọc công tử xin đợi đã, không biết tại hạ có được vinh hạnh mời công tử đến tệ xá làm khách vài ngày hay không
- Chuyện này, …..chỉ sợ tại hạ làm phiền quý phủ thôi
- Không phiền, công tử có thể đến nhà làm khách là vinh hạnh cho tại hạ, sẵn dịp này, tại hạ cũng muốn lĩnh giáo Ngọc công tử.
- Nếu vậy cung kính chi bằng tuân mệnh – ngọc phù dung trong lòng nghị thầm có phiếu ăn lâu dài rồi, dù gì ngân lượng cũng hết, bây giờ thì khỏi lo không có chỗ ăn và nghĩ rồi, hắc hắc
- Ngọc công tử xin mời
- Triệu công tử mời
Hai người rời khỏi tửu lâu trước con mắt hâm mộ của bao nhiêu người, cuộc đời của cả hai từ hôm nay sẽ bắt đầu bước sang trang mới
————————————–
Thần điện trên trời, hai lão đầu đang nói chuyện với nhau
- ta nói này chúng ta cá xem con a đầu đó rốt cuộc làm cho bao nhiêu nam nhân rơi vào lưới tình
- ta nghĩ chừng hai ba người – lão đầu thứ nhất nói
- ta nghĩ với khả năng của con bé chắc cỡ hơn năm người –lão đầu thứ hai phản bác
- không tới đó đâu
- chắc là như vậy
- vậy chúng ta cá đi, ai thua phải làm giùm luôn cả công việc của đối phương trong 500 năm
- cá thì cá ai sợ ai
- quyết định như vậy
- một lời đã định (hai nhân vật này chính là thời không thần và nguyệt lão, sau này sẽ còn gặp lại họ nhiều lắm)
|