Trở lại   Chợ thông tin Văn học Việt Nam > KỸ NĂNG SỐNG > Tuổi Trẻ Ngày Nay
Trả lời
 
Công cụ bài viết Kiểu hiển thị

Quick and snow show 1071
  #1  
Cũ 14-07-2012, 11:23 AM
hieuducco hieuducco đang online
Senior Member
 
Tham gia ngày: Jun 2012
Bài gửi: 426
Mặc định Quick and snow show 1071

Hệ thống quảng cáo SangNhuong.com

[MUSIC]http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/QnS%201071%201(03.07.2011)gfhjkkjhg.mp3[/MUSIC]

Mưa. Mưa ào ào, mưa vội vã, mưa hối hả, mưa không báo trước...Em. Em yêu anh. Em nồng nhiệt, em đắm say, em ngây ngất, em dại khờ, em ngây ngơ, và em vô vọng...


From Sarah with love - Sarah Connor
Người gửi: cat - 0979 * **100 - dongsonghivong882006@yahoo.com
Người nhận: abc..z - 0932 * **211Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4325.html
Mưa. Mưa ào ào, mưa vội vã, mưa hối hả, mưa không báo trước...
Em. Em yêu anh. Em nồng nhiệt, em đắm say, em ngây ngất, em dại khờ, em ngây ngơ, và em vô vọng...

Em quá non nớt để xác định chính xác em nhận được gì. Và em quá ngu ngốc để trao đi quá nhiều khi mà em không biết em nhận lại được bao nhiêu. Mặc kệ mọi thứ, em cứ vô tư nhớ anh, vô tư đợi chờ dù chỉ là một tin nhắn, rồi em vô tư yêu anh tự lúc nào em không kiểm soát được. Em ngang nhiên cho trái tim em quyền tự mở cửa khi anh bước vào mà không mảy may lo lắng như thế ai đó sẽ có đủ quyền để làm đau trái tim em. Em thật ngu ngốc và dại khờ khi dành trọn tình yêu cho ai đó như thế phải không anh?

Tưởng rằng em mạnh mẽ lắm, tưởng rằng em lý trí lắm, tưởng rằng sẽ chẳng cần một bờ vai để nương tựa, tưởng rằng sẽ chẳng cần một bàn tay mũm mĩm, ấm áp ấp ủ, tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ em cần anh nói rằng "anh yêu em" nhưng dường như khi em yêu anh quá nhiều như hiện tại, em không thể cứ yêu anh mà không đòi hỏi được anh yêu lại. Em khắc khoải, em bấp bênh, em ghen bóng gió với những ý nghĩ dớ dẩn tự em nghĩ ra. Em chờ đợi, nhưng lần này em đợi một thứ gì đó còn nhiều hơn chỉ đơn giản là một tin nhắn...

Em biết dũng cảm nói lên em yêu anh còn đơn giản và dễ dàng gấp trăm lần nếu phải hỏi anh: anh và em - chúng ta là gì của nhau?





Memory - Susan Boyle
Người gửi: Nguyễn Thị Thùy Trang - 01287 * **187 - na.singlegirl@yahoo.com.vn
Người nhận: Chính mình
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4326.html
Một ngày nữa lại qua...

Sáng đến lớp, chiều đi làm đến gần 22h mới về đến nhà, vắt kiệt hết sức lực, chỉ cần nằm thôi là có thể ngủ một giấc dài đến sáng hôm sau mà không nghĩ nổi thêm 1 điều gì nữa, đã tự làm cho mình bận rộn từ lúc mở mắt ra nhưng vẫn không tránh khỏi những suy nghĩ cứ đến tự nhiên như mưa thì phải rơi vậy.

Người ta nói rằng, buồn thì kiếm cái gì đó để làm, đi đâu đó, gặp gỡ mọi người sẽ hết buồn...Nhưng có hết buồn thật không?

Anh cũng đã từng nói vậy đấy, nhưng anh và mọi người có làm được như thế không? Có hết buồn không? Có hết cảm thấy buốt nhói trong lòng không khi mỗi buổi chiều nhìn mặt trời heo hắt ngoài cửa sổ, phố xá ồn ả nhao nhác, "người ta về với người ta" còn mình thở dài và chỉ một mình mình nghe...

Vẫn biết cuộc sống phải luôn nhìn về phía trước, nhưng tại sao lại sợ thành thật một lần nhìn xuống lòng mình có thật sự ổn không?

Sợ sẽ đau! Vậy những cảm giác khi vô tình chạm vào thứ gì có hình bóng của quá khứ thì không phải là đau đấy sao?

Sợ sẽ nhớ! Nhưng không thể tự tin nói rằng có thể quên ai đó như chưa từng nhớ không?

Sợ sẽ rơi nước mắt! Nhưng những giọt nước rơi xuống môi mặn chát là những giọt nước mắt, còn những giọt nuốt vào tê tái thì không gọi là những giọt nước mắt sao? Chính bản thân mình cũng đang mâu thuẫn với mình như vậy đó thôi?

Mỗi sáng dậy, tự cười với mình một cái trong gương, hát ông ổng trong khi luồn lách vù vù trên đường đi học, gặp bạn bè, kể những chuyện nhăn nhở, chọc ghẹo người này người kia, rồi cười sằng sặc...Tưởng rằng như thế là xong, nhưng những gì thuộc yêu thương hay niềm đau thì không cho phép con người ta có thể quên đi như phủi bụi được.

Và cuộc sống làm sao không gặp những ngày mưa u ám, làm sao tránh khỏi những tấm gương mà khi soi vào đó ta lại thấy quá khứ đã qua, thấy những yêu thương từng là của mình, những niềm vui, niềm hạnh phúc từng làm mình rơi nước mắt...và cả con người mình yêu thương và cũng yêu thương mình..."mà do ta, do họ, hay do hoàn cảnh nên phải xa nhau..."

Những lúc bất chợt như vậy mình thường tự cười nhạt, im lặng bình thản, để đến lúc tất cả không còn bình thản được nữa thì lại khóc nấc hay thở dài như trút cho vơi cái cồn cào trong lòng...

Mình không để bạn bè thấy mình rơi nước mắt được, nhưng những gì đã ở trong lòng mình thì mặc nhiên không thể chối cãi, mình không nói, mọi người không biết, không có nghĩa là nó không tồn tại.

"Kỉ niệm và nỗi đau không như những viên sỏi mà ta có thể nhặt ném chúng một cách vội vàng."





Goodbye my lover - James Blunt
Người gửi: Trần Văn Công - 0972 * **185 - uocmoxaxuabn@yahoo.com
Người nhận: Huyền Trân - 01699 * **284
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4327.html
Có lẽ đây là lần cuối anh viết cho em. Chẳng để làm gì hết, chỉ để cho nhẹ lòng thôi. Đêm nay sẽ là một đêm rất dài với anh, cả những đêm sau nữa. Nhưng chuyện gì rồi cũng đi qua. Dù có mệt mỏi hay gục ngã thì vẫn phải tự động viên mình đứng dậy đi tiếp. Mỗi ngày trôi qua không có em, khi nhớ đến em con tim dường như thể nghẹt thở. Anh không nghĩ mình lại thấy đau như thế, vì anh quá yêu em hay vì một lý do nào dó...vậy mà lại đau, đau lắm.

Có lẽ vì đã tự dựng cho mình một niềm tin, để bây giờ vỡ vụn. Giá như trước đây em đừng hứa với anh nhiều như thế, đừng cùng anh tô vẽ nhiều như thế, thì có lẽ giờ này sẽ nhẹ nhàng hơn. Giá như mình cứ là anh em như ngày đầu mới gặp thì tình cảm tốt đẹp đó đã không mất đi.

Nhớ lắm khoảng thời gian vui vẻ. Anh biết em sẽ quên mau thôi, và em cũng nghĩ rằng đây là cái kết nhẹ nhàng nhất. Nhưng anh cũng từng nói với em là anh sợ em sẽ thay đổi .. Và cái điều mà với em là "kết thúc nhẹ nhàng" lại là không thể với người khác. Chẳng thể nhẹ nhàng được đâu, khi con người ta chưa sẵn sàng đón nhận.

Anh chẳng trách em vì điều đó, cũng không nghĩ em là người không tốt. Cũng là do anh. Lẽ ra anh nên dùng cái đầu tỉnh táo, chứ không phải con tim yếu đuối. Nhưng có lẽ đó là số phận, khi anh và em gặp nhau, nên anh cũng chẳng trách mình. Vì anh đã luôn sống thât với tình cảm của chính mình, và đã cố hết sức để gìn giữ. Chỉ là anh không nhận ra mình đang cố giữ điều không tồn tại.

Có thể một ngày nào đó, khi đã sẵn sàng, anh sẽ tìm em như một người bạn. Nhưng bây giờ thì không thể. Trái tim anh sao mà chật hẹp quá, nhỏ bé quá vậy, anh không thể chứa tình bạn cùng lúc với tình yêu của anh dành cho em được, sẽ vỡ tan ra mất.

Nhưng nỗi đau tột cùng anh cũng đã trải qua, thêm một lần nữa có lẽ cũng chẳng thể chết đi được. Nên xin em đừng cảm thông hay thương hại anh. Anh không cần điều đó. Anh chỉ cố gắng giữ lấy khi tin rằng cả hai vẫn muốn. Nhưng khi một người đã muốn buông tay thì níu lại bằng tình thương cũng chẳng để làm gì. Có thể sau này khi thời gian đi qua, anh sẽ cảm ơn anh vì mọi thứ.

Nhưng bây giờ thì không thể, vì như thế là anh dối lòng. Anh chỉ mong em đừng làm ai đau như anh nữa. Và nếu tìm thấy được hạnh phúc thì đừng vì bất cứ lý do gì mà để vuột mất. Vì cuộc đời ngắn lắm, mà hạnh phúc thì lại quá mong manh…





I don-t love you - My Chemical Romance
Người gửi: Nguyễn Thùy Vô Ưu - 0935 * **107 - nem_no2001@yahoo.com
Người nhận: Opa LuffyLink chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4328.html
Mỗi khi em nhớ Hà Nội em lại nghĩ đến anh. Nhờ có anh Hà Nội thật gần với em...khiến mùa đông Hà Nội ấm hơn với em...Có thể một số thứ đã qua đi giữa anh và em.. nhưng cảm giác về lần đầu tiên được chạm vào Hà Nội và lần đầu tiên gặp anh... sẽ không bao giờ qua đi... mãi mãi hiện rõ trong từng cảm giác ngọt ngào của em...

Đôi khi em mở lại những dòng nhật ký chat mà em và anh đã nói khi anh và em mới gặp nhau... Em luyến tiếc lắm... vô tình đã đánh mất một thứ tình cảm quý giá... em đã từng yêu anh, đã từng ghét anh, đã từng trách móc anh, đã từng nặng nề với anh mục đích là để quên đi thứ tình cảm khiến cả hai mệt mỏi... Nhưng bây giờ em chợt thèm cái cảm giác vô tư như ban đầu... như khi em chưa đến Hà Nội...

Đôi khi em phân vân giữa 2 luồng suy nghĩ... có nên quay trở lại làm bạn không? Em sợ... lỡ như anh không muốn làm bạn với em... lỡ như anh hiểu lầm... lỡ như em và anh chẳng thể như trước...Em thích cái lúc ngồi anh rủ em đi cà phê rồi đòi đánh đầu em như món sữa chua đánh đá...thích cái lúc em đòi đắp sân bay bằng bánh đa để anh đáp máy bay giấy xuống để đi uống cà phê cùng em... thích cái lúc anh ngồi nghe em than thở về bệnh tật của mình... Thích cái lúc đi offline mấy đứa hét ầm tên anh rồi bay vào "chém" nhau... Đôi khi thấy hối hận vì mình đã vội vàng đánh đổi lấy tình yêu... Giá như em biết nó không bền vững và luôn tràn đầy niềm vui như tình anh em thì em đã không để tim mình lạc bước..

Mình làm bạn nhé anh! Ông anh tốt...
I don't love you like I loved you yesterday





Sick enough to die - Mc Mong - Mellow
Người gửi: cttmtt - 01696 * **722 - thienthan_anhtrang2001@yahoo.com.vn
Người nhận: nguoi toi tung yeu
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4329.html
Gửi đến anh, người đã cho em biết cảm giác của người đang yêu là như thế nào.

Anh đã từng là bạn em như bao đứa bạn khác, vậy rồi đến một ngày em nhận ra là em đã yêu anh, yêu anh thật lòng. Nhưng với anh em chỉ là người thay thế, để cho anh nói chuyện những lúc anh và người anh yêu giận nhau. Ông trời cũng biết xếp đặc cho số phận khi người anh yêu say đắm lại là bạn của em, nhưng cô ấy lại không yêu anh. Vậy đó, em yêu đơn phương anh, còn anh thì yêu đơn phương bạn em. Em đã không bao lần nói với anh là em yêu anh nhưng anh thì luôn tìm mọi cách để được đến với người anh yêu. Lúc đầu em cũng buồn và đâu lắm nhưng rồi em cũng quen dần và sống với tình yêu đơn phương của mình, với em chỉ cần được nói chuyện với anh là đã đủ lắm rồi. Vậy mà em đã yêu anh được 6 năm rồi đó, chắc cũng tại vậy nên em luôn đi một mình. Làm mọi người cứ nghĩ là em không có người yêu, nhưng thật sự lúc đó em vẫn đang yêu đấy chứ.

Trước đây, đã bao lần em cố quên anh, nhưng rồi em nhận ra làm vậy chỉ làm em yêu anh nhiều hơn. Vậy nên mỗi lần em nhớ anh là em liền nhắn tin nói chuyện với anh. Thời gian qua đi em không nghĩ là mình sẽ hết yêu anh, nhưng rồi em nhận ra những tin nhắn em gửi cho anh ngày càng ít đi, em không còn lên mạng tìm kiếm hình ảnh của anh nữa, không còn chia sẻ công việc của bản thân cho anh nữa... Và rồi đến một ngày em cũng có thể nói với anh là em " ĐÃ HẾT YÊU ANH RỒI", hết thật sự.

Tạm biệt tình đơn phương của tôi.





Regular - Baek Ji Young
Người gửi: dinh thi ngoc phuong - 01656 * **457 - nhochaybuon_1710@yahoo.com
Người nhận: nobita
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4330.html
Một bức thư gửi cho anh nhưng không có hồi âm… Em tự bảo với mình có lẽ do một nguyên nhân khách quan nào đó nên bức thư ấy không đến được tay anh, anh đã không đọc được, mà không đọc được thì sao mà anh viết thư lại được…

Một tin nhắn đã gửi cho anh, nhưng không có tin nhắn trả lời… Em tự bảo với mình có lẽ do anh đang bận làm bài tập lớn, làm đồ án, cũng có thể anh đọc tin nhắn rồi anh quên mất…

Một cuộc gọi mà anh không nghe máy, cũng không máy bận… Em tự bảo với mình có lẽ anh ra ngoài và quên điện thoại ở nhà, khi thấy có cuộc gọi nhỡ anh sẽ gọi lại cho em ngay thôi…

Một tuần anh không nhắn tin, không gọi điện… Em tự bảo mình không được nhắn tin hay gọi cho anh đâu, vì có thể sẽ làm phiền anh thì sao? Anh không bận, anh nhất định sẽ nhắn tin cho mình mà…

Một ngày bỗng nhận thấy…
Em chờ tin nhắn của anh.
Em muốn nói chuyện với anh.
Em mong gặp anh.
Nhưng… chỉ là như thế thôi, không có gì cả.
Bởi…
Em biết giờ em và anh, chúng ta là anh em, là những người bạn, không phải là một cái gì đó như mọi người vẫn nghĩ. Em biết giờ em và anh đều rất bận rộn với việc học hành và thi cử, em và anh đều có những mục tiêu riêng.

Nhưng, anh có biết…Em cảm nhận được sự quan tâm đặc biệt của anh dành cho em…những tin nhắn quan tâm, hỏi han, những mẩu truyện cười vào ngày em ôn thi, những quyển sách anh đưa em học…những lời chúc buổi sáng tốt lành, bữa trưa ngon miệng và buổi tối ngủ ngon.

Em cảm thấy với em anh cũng là một người rất đặc biệt. Vào những ngày lễ trong năm, anh nhắn tin chúc mừng với những câu nói thân thương… anh qua đón nhà đón em, đèo em lang thang những con đường đầy sắc màu của Hà Nội. Nắng và mưa vẫn bên nhau đi cùng năm tháng, thời gian cũng đang dần trôi qua… cùng với sự an ủi, yêu thương của bố, mẹ và sự động viên của mọi người em đã chuẩn bị là sinh viên năm thứ hai của một trường đại học bình thường rồi…

Anh là người bên em trong quãng thời gian tồi tệ ấy, anh tuyệt lắm, anh biết không? Anh là người sau gia đình luôn động viên thi lại đại học một lần nữa, ngôi trường mà em thật sự yêu thích và cũng là ngôi trường mà anh đang theo học. Em lo lắng và sợ hãi vì lần đầu vấp ngã làm em vẫn còn đau… nhưng những lời nói chân thành của anh đã làm thay đổi suy nghĩ trong em, anh nói đúng, em có thể làm được mà!

Một năm qua, anh đã luôn bên em, là chỗ dựa cho em, khi buồn em muốn được anh chia sẻ, dỗ dành, khi vui, em muốn anh biết em đang cười và muốn anh cũng vui.

Một năm qua, số lần gặp anh chư đếm đủ hai bàn tay, nhưng sao mỗi lần gặp anh là em thấy vui vẻ, ấm áp, anh luôn bên em không để em lạc lõng giữa đám đông, anh không thất hứa bao giờ. Quan trọng hơn cả là em thấy bình yên khi bên anh, vình yên thật sự!!! Như thế với em là đủ rồi!

Giờ em đang có rất nhiều cảm xúc này, đôi lúc em thấy nhớ anh, tin nhắn viết rồi định gửi cho anh nhưng lại thôi, em cũng chưa rõ tình cảm đó có được mang tên gì đó không? Và liệu anh có nghĩ như em không?
Giờ em đang cố gắng học hành thật chăm chỉ, sống hết mình, sẽ cười thật nhiều… em sẽ chờ thời gian trôi qua, sẽ vẫn nhận lấy sự quan tâm của anh, sẽ quan tâm anh bằng những tình cảm thật trong em nữa.

Em sẽ chờ đợi đến một ngày nào đó, đợi anh nói tình cảm mà anh dành cho em, hoặc anh sẽ không nói gì cả…
Em sẽ chờ đợi đến một ngày nào đó, đợi anh có một ai đó, lúc ấy em sẽ dừng sự chờ đợi của em lại…
Em nghĩ là em không ngốc đâu, em có niềm tin vào sự cảm nhận từ trái tim của mình mà!!!
Tin tưởng và chờ đợi!!!
… Cho đi là không nhất thiết phải nhận lại
Bởi hạnh phúc là khi làm người khác hạnh phúc…





Wait for you - Elliott Yamin
Người gửi: khuất quyền - 0973 * **621 - mansory_kvq@yahoo.com
Người nhận: Kiều Hương Giang - 0169* * *1992
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4331.html
Anh là một chàng trai yếu đuối, không thể quên em, quên những kỉ niệm nho nhỏ cùng em, mặc dù với em nó chưa bao giờ là tình yêu.

Anh sai vì mình quá yêu đuối, sai vì đã hi vọng đã mơ mộng vào thứ tình cảm này, tình cảm mà anh không biết phải định nghĩa là gì nữa. Thôi cứ như em muốn, em là em gái, còn anh là anh trai.

Em biết không, anh đã hi vọng rất nhiều nhiều đấy, đã dành cho anh em tất cả những gì anh có thể. Thời gian qua anh đã có bao kỉ niệm, vui rất nhiều nhưng buồn cũng không ít. Mùa xuân, anh cùng em dạo khắp Hà Nội, đi qua từng con phố, qua những công viên xanh mát. Và cả những lần được xem phim cùng em nữa, sẽ là những kỉ niệm mà anh không thể quên. Và rồi mùa hè đến, sau những gì... đã xảy ra, anh đã hiểu được một điều: anh không phải là người đàn ông của em cần và cũng không phải là người mang lại cho em cái cảm giác gọi là yêu. Có lẽ là do tình cảm của anh chưa đủ lớn để hàn gắn vết thương vì mối tình của em trước đây.

Đã đến lúc anh phải chấp nhận sự thật, phải quên em rồi, dù chưa làm được, dù đã quyết tâm nhiều lần nhưng anh vẫn muốn nói. Tình cảm của anh là chân thật, dù sao anh cũng cám ơn em vì đã mang lại cho anh cảm giác ấy. Dù anh mới chỉ biết cho đi, chưa biết đón nhận nó sẽ như thế nào. Sẽ hạnh phúc lắm phải không em!

Gửi đến em lời chúc tốt đẹp nhất cùng bài hát mà anh và em cùng thích WAIT FOR YOU - ELLIOTT YAMIN. Sẽ là lần cuối cùng anh bài hát này vì nó đã không còn ý nghĩa với anh nữa rồi!





Butterfly fly away - Miley Cyrus
Người gửi: Candy - candy_candy478@yahoo.com
Người nhận: Ba của con - 0978 * **704
Link chia sẻ : http://qns.vn/Quick-and-Snow-4332.html
Mẹ kể lại rằng, ngày còn nhỏ, cứ đưa qua tay ba là con khóc. Ngày đó, chẳng hiểu sao, con lại sợ ba đến thế.

Con lớn lên trong tình yêu của mẹ và ba. Những kỉ niệm còn đọng lại trong trí nhớ con là những khoảng thời gian có ba bên cạnh. Đó là những lần bị mẹ đánh, ba ngăn mẹ lại rồi dỗ dành con, đó là những buổi chiều cùng ba thả diều trên bãi cỏ cạnh nhà mình, đó là lần ba buộc tóc cho con đi học, đó là những đêm mùa đông. ngồi cạnh ba như một con mèo nhỏ, cảm nhận hơi ấm từ ba...hạnh phúc và bình yên biết bao. Đó là những lần ba bảo con đọc đi đọc lại mỗi bài tiếng Pháp con học ở trường cho ba nghe...tất cả trôi qua nhanh quá phải không ba!

Ba không dịu dàng, lo toan chu đáo như mẹ con. Ba cũng không biết cách thể hiện tình cảm như mẹ. Ba chỉ lặng lẽ đứng cạnh con, nhìn con lớn lên. Ba à, ba biết không, chẳng biết từ bao giờ, ba đã trở thành một điểm tựa của cuộc đời con. Ba là người con ngưỡng mộ nhất, là người đàn ông tuyệt vời nhất trong cả cuộc đời con.

Ngày hôm nay, khi đã trưởng thành, đã ngồi trên giảng đường đại học, con muốn cảm ơn ba vì tất cả, ba à. Cảm ơn ba, vì ba đã là ba của con. Cảm ơn ba vì những gì ba đã làm cho con, từ chiếc xích đu, con diều bằng giấy va cả cái kệ sách nữa. Cảm ơn ba, vì ba đã yêu thương con, cho con biết thế nào là tình yêu vô bờ bến...

Ba à, dù chưa bao giờ con nói ra, nhưng con yêu ba rất nhiều. Hãy luôn bên cạnh con nha ba. Dù tương lai còn rất nhiều khó khăn, và con biết, con đường phía trước chẳng bao giờ dễ dàng, nhưng con sẽ luôn cố gắng như ba đã từng cố gắng làm việc để nuôi con trưởng thành như ngày hôm nay.

Anh chị thân! Ba của em là một người ba rất tuyệt vời, là người em yêu thương nhất, kính trọng nhất, và cần nhất cho cuộc đời em. Em mong anh chị gửi tới ba em bài hát" Butterfly fly away" của Miley Cyrus.
Trả lời với trích dẫn


CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI
Trả lời


Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

vB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Mở
Chuyển đến

SangNhuong.com



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 05:30 PM

Diễn đàn được xây dựng bởi: SangNhuong.com
© 2008 - 2026 Nhóm phát triển website và thành viên SANGNHUONG.COM.
BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ nội dung bài viết của thành viên.
| Trang chủ | Đăng ký | Hỏi đáp | Danh sách thành viên | Lịch | Bài gửi hôm nay | Tìm Kiếm | Có bài mới |